Làm sáng tỏ lối sống của Nguyên Công Trứ bài thơ Bài ca ngất ngưởng

Làm sáng tỏ lối sống của Nguyên Công Trứ bài thơ Bài ca ngất ngưởng

Hướng dẫn

Loading...

Từ xa xưa đến nay, thơ trước hết là tấm gương để phản ánh tâm hồn, tình cảm của con người. Không những thế, qua thơ, người đọc còn thấy rõ cốt cách và phong thái của tác giả. Thơ văn là người. Điều đó thật đúng và rất đúng với Nguyễn Công Trứ bởi cuộc sống của ông như thế nào thì thơ ông cũng khắc họa rất thực cuộc sống đó. Và tác phẩm Bài ca ngất ngưởng đã cho ta thấy chân dung của Nguyễn Công Trứ – một con người, một cuộc đời có lối sống ngất ngưởng.

Bao trùm lên toàn bộ bài thơ là hình tượng một con người ngất ngưởng. Nhưng đó không phải là cái ngất ngưởng của một con người gàn dở, tự hợm mình, hợm đời mà là cái ngất ngưởng của một con người đầy tự tin và bản lĩnh. Cái ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ không phải là cái ngất ngưởng thông thường mà là một lối sống độc đáo, một vẻ đẹp ngang tàng của một ủm hồn lớn, một nhân cách lớn.

Khi còn làm quan, ông luôn tự hào khẳng định vai trò của mình trong:

Vũ trụ nội mạc phi phận sự,

Ông Hi Văn tài bộ đã vào lồng.

Ông cho rằng mọi việc trên thế gian này không có việc gì không phải phận sự của ông. Mà tài năng của ông giờ đây đã được nâng cao cùng vũ trụ.

Thái độ ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ không phải chỉ lúc làm quan đương chức mà cả sau khi về hưu không làm quan nữa, cái lối chơi ngông ấy càng thêm đậm nét. Phải chăng khi đã thoát khỏi sự ràng buộc của chốn quan trường, khi đã tháo cũi sổ lồng ông càng trở nên ngất ngưởng hơn. Lối ngất ngưởng trong cách sống:

Đô môn giải tổ chi niên,

Đạc ngựa bò vàng đeo ngất ngưởng.

Loading...

Trong thế giới người xưa, có lẽ chỉcó một mình Nguyễn Công Trứ là chọn một lối lui về thật khác kiểu: người đời thường cưỡi ngựa còn ông cưỡi bò và đeo nhạc ngựa cho bò đê về quê. Tương truyền ông còn đề bài thơ lên một cái mo cau và úp cái mo đó vào đuôi con bò như ông viết ‘để che miệng thế gian’. Qua đây, ta có thể thấy Nguyễn Công Trứ không coi trọng hình thức mà cho rằng tư tưởng mới là quyết định.

Và độc đáo hơn nữa lối chơi ngôn của ông không chỉ là ung dung hưởng thụ với cầm, kỳ, thi, tửu mà còn cả giai nhân ‘Gót tiên theo đủng đỉnh một đôi dì’. Đó cũng chính là một kiểu ngất ngưởng. Mà Nguyễn Công Trứ khiến Bụt cũng phải cười hay chính Hi Văn đang cười cho bản thân mình.

Hơn thế nữa, câu thơ cuối cùng lại một lần nữa khẳng định ngất ngưởng là bản chất cố hữu trong con người Nguyễn Công Trứ:

Trong triều ai ngất ngưởng như ông?

Trong xã hội phong kiến, một xã hội đầy rẫy những luật lệ hà khắc, cổ hủ thì Nguyễn Công Trứ đã có một quan niệm sống và cách sống ngất ngưởng, ngông nghênh, nó như đang thách thức và chọc ghẹo cuộc đời nhưng đồng thời cũng khẳng định cái tôi độc đáo của Nguyễn Công Trứ. đường như ông muốn chống lại sự bóp nghẹt cái tôi cá nhân của xã hội phong kiến thời bấy giờ.

Đoạn thơ đã thể hiện vẻ đẹp ngất ngưởng của một cá tính mạnh mẽ, một bản lĩnh trong cuộc sống, trong sáng tạo nghệ thuật. Cái ngất ngưởng là cái riêng Nguyễn Công Trứ chứ không phải là của ai khác như đương thời và hậu thế nhận xét: Nguyễn Công Trứ là một chàng trai, một ông quan, một vị tướng, một lão già ngất ngưởng. Giờ đây nhắc đến Nguyễn Công Trứ là nhắc đến một nghệsĩ tài hoa, một nhân cách đã sớm khẳng định mình trong tư tưởng Việt Nam và nhớ đến một Bài ca ngất ngưởng.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Incoming search terms:

  • lối sống đẹp của nguyễn công trứ